Phần mềm quản lý bán hàng RIC.VN

[Dịch] Bất Hủ Thần Vương

- Lê Thiên
   Trước   Sau      

Chương 42:Tất cả đều nằm trong lòng bàn tay


Nguồn: tangthuvien.vn

Tống gia tư thái bậc này, hiển nhiên là cảm thấy Kim Kiếm Trang đã là vật ở trong túi của bọn hắn.

Tống gia đã ra chiêu, Nhậm thị gia tộc muốn âm thầm đả kích Tống gia đã không có khả năng. Bởi vậy tại lão thái thái cho phép bọn họ xử lý, bọn hắn dĩ nhiên không có ý định cùng Tống thị đôi co.

Cho tất cả đầy tớ lui xuống, ánh mắt lão thái thái nhìn chằm chằm vào Nhậm Thương Khung. Mấy ngày này, Tôn nhi xác thực đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Lão thái thái nhìn ở trong mắt, vui mừng ở trong lòng.

Bất quá, nàng ngược lại rất là hiếu kỳ, Nhậm Thương Khung nói kế sách kia, có đáng tin cậy không?

- Thanh Sương, vừa rồi Thương Khung biểu hiện, ngươi cảm thấy như thế nào?

Lão thái thái quay đầu hỏi.

Nhậm Thanh Sương khóe miệng chứa đựng một tia vui vẻ khó được:

- Mặc dù có chút ít nam nhân, nhưng biểu hiện cuối cùng không tệ. Nhất là biểu hiện với Tống Lam, rất không tồi. Tổ Mẫu đại nhân không phải nói muốn hung hăng đả kích khí diễm của Tống Lam sao?

Nói đến đây, lão thái thái cũng nhẹ nhàng gật đầu.

Nhậm Thương Khung lộ ra nghiêm trang. Đối với Tống Lam, Nhậm Thương Khung xác thực không có hảo cảm gì. Những lời kia, ngược lại không phải chuyên nhắm vào Tống Lam, mà là muốn đem khí diễm Tống gia đè xuống.

Lão thái thái trầm ngâm nói:

- Hôm nay bài đã mở ra, Thương Khung, ngươi nói sẽ dùng kế rút củi dưới đáy nồi với Tống gia, trực tiếp đoạn tuyệt căn cơ bọn chúng. Nhất định phải để cho Lữ gia đình chỉ cung ứng quặng sắt cho Tống gia. Ngươi xác định nắm chắc?

Sản nghiệp lớn nhất của Tống gia, chính là chế tạo vũ khí. Mà Lữ gia, chính là nguồn cung ứng năng lượng lớn nhất cho Tống gia. Không có quặng sắt của Lữ gia, ngành chế tạo vũ khí của Tống thị gia tộc chắc chắn lâm vào tê liệt.

Nhậm Thương Khung đã tính trước, cười nhạt một tiếng, không chút hoang mang mở miệng:

- Lữ gia cùng Tống gia là quan hệ sinh ý, hai nhà giúp nhau lui tới, đã là mấy đời giao tình.

Lão thái thái tập trung tư tưởng lắng nghe, hiển nhiên là rất muốn biết, Nhậm Thương Khung đến cùng có biện pháp nào, có thể để cho Lữ gia bỏ qua quan hệ làm ăn nhiều năm với Tống thị.

Nhậm Thanh Sương lại nhịn không được nhắc nhở:

- Thương Khung, Lữ gia và Tống gia tuy không tính sinh tử chi giao, nhưng có quan hệ thông gia nhiều đời, quan hệ rất sâu. Nếu muốn Lữ gia buông bỏ Tống gia, ngươi có biện pháp gì?

Nhậm Thương Khung thong dong nói:

- Cái gọi là quan hệ thông gia, hơn phân nửa không đáng tin cậy. Ta chỉ nghe nói một câu, không có bằng hữu vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh viễn. Tống gia cùng Nhậm thị chúng ta cũng coi như quan hệ thông gia, kết quả như thế nào? Ta lần này không phải muốn chia rẽ quan hệ hợp tác Lữ gia và Tống gia. Mà là muốn Lữ gia giao quặng mỏ cho Nhậm thị gia tộc chúng ta!

Lời này vừa nói ra, lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương đồng thời biến sắc.

Cái quặng mỏ kia, chính là sản nghiệp lớn nhất của Lữ gia, ít nhất chiếm một phần ba sản nghiệp Lữ gia. Muốn Lữ gia đem khối thịt mỡ này giao dịch cho Nhậm Gia, đây không phải là nói giỡn sao?

- Thương Khung, quặng mỏ kia là một khối thịt mỡ của Lữ gia, bọn hắn không có khả năng giao dịch với Nhậm thị chúng ta. Huống chi, Nhậm thị chúng ta cũng không có thẻ bạc phù hợp đi trao đổi ah.

Nhậm Thương Khung trong nội tâm kỳ thật sớm có ý định, cười nói:

- Chúng ta tại Tu La Hải, không phải có một cái đảo nhỏ sao? Cái hòn đảo kia vẫn luôn là nơi đào tạo Linh dược rất tốt. Đổi cho Lữ gia, như thế nào?

Lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương hai mặt nhìn nhau. Nhậm thị gia tộc quả thật có một hòn đảo như vậy. Bất quá cái hòn đảo kia, bởi vì ở bên trong Tu La Hải, vẫn luôn là ở vào trạng thái nửa nạc nữa mỡ. Bên trong sản nghiệp của Nhậm thị gia tộc, vẫn luôn là cái gân gà, căn bản không sinh ra hiệu quả và lợi ích gì cả.

Sản nghiệp của Nhậm thị gia tộc tương đối bảo thủ, hoạt động trên biển rất ít làm qua. Hòn đảo kia tuy không nhỏ, nhưng khai phát rất ít.

Một hòn đảo như vậy, lại đi đổi quặng mỏ của Lữ gia . Cái này giống như cầm một khối sắt đi đổi hoàng kim vậy, người ta có thể đổi sao?

Nhậm Thanh Sương nhịn không được nói :

- Thương Khung, kế sách của ngươi, không phải là như vậy chứ ? Trừ khi người của Lữ gia điên rồi, nếu không phải bọn hắn làm sao có thể đổi?

- Tỷ, hòn đảo kia đối với Nhậm thị chúng ta mà nói, chỉ là gân gà. Nhưng Lữ gia những năm này, sản nghiệp một mực khuếch trương ra Tu La Hải, đối với bọn họ mà nói, vẫn còn có chút tác dụng. Tuy xa xa không bằng quặng mỏ, nhưng đến tay bọn họ, ngược lại có thể phát huy tác dụng không nhỏ.

Lữ gia tại Tu La Hải cũng có vài hòn đảo, đã bắt đầu kiến thiết đào tạo Linh dược, thành lập căn cứ, hình thành trạm tiếp tế trên biển cho mạo hiểm giả. Những sản nghiệp này đã bắt đầu hoạt động, lợi nhuận cũng cũng không tệ lắm.

Nhậm Thanh Sương không thể tưởng tượng được, so sánh với quặng mỏ kia, lợi nhuận tuyệt đối không bằng một phần năm!

- Thương Khung, ngươi đánh giá quá cao hòn đảo kia mà đánh giá quá thấp năng lực tính toán của Lữ gia rồi?

Nhậm Thanh Sương khẩu khí đã có chút ít mất hứng.

Nhậm Thương Khung khẽ cười nói:

- Tỷ, nói trắng ra là. Cái hòn đảo kia chỉ là một loại tâm lý đền bù tổn thất. Có cũng được mà không có cũng không sao. Cho Lữ gia, cái kia chỉ là một loại an ủi, để cho bọn họ lấy chút ít mặt mũi mà thôi. Thẻ bạc mà chúng ta chính thức giao dịch, không phải là hòn đảo kia, mà là Lữ gia bảo vật Trảm Phong Vân bảo đao!

- Cái gì?

Lão thái thái trên mặt lập tức dâng lên một vẻ kinh ngạc:

- Ngươi nói bảo vật gia truyền Trảm Phong Vân của Lữ gia ?

- Đúng.

- Bảo đao ở đâu?

Nhậm Thương Khung nói:

- Tôn nhi cơ duyên xảo hợp, đạt được một cái manh mối, nên đã lấy được đao này. Tôn nhi liền về nhà mang tới cho Tổ Mẫu đại nhân xem qua.

Lão thái thái sắc mặt hết sức đặc sắc, một đôi mắt lóe ra tinh mang, thúc giục nói:

- Tốt, ngươi đi mang tới. Lão thân ở chỗ này chờ.

Nhậm Thương Khung không chần chờ, bước nhanh mà đi.

Lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương nhìn bóng lưng hắn rời khỏi, nhìn nhau, trong mắt đều tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Thật lâu, lão thái thái than nhẹ một tiếng:

- Thanh Sương, ngươi có phải đang có cảm giác không thể tin được đúng không?

- Vâng. . .

Nhậm Thanh Sương thở dài một hơi:

- Tổ Mẫu, ta cảm thấy, từ gia tộc kiểm tra đánh giá bắt đầu, hết thảy sự tình phát sinh, hắn phảng phất đều nằm trong tay tất cả. Trảm Phong Vân bảo đao, giống như sớm đã chuẩn bị tốt, chỉ là một nước cờ trong đó mà thôi. Biến hóa của Thương Khung, thật sự quá lớn. Tam thúc quả nhiên là có hậu nhân, Nhậm thị gia tộc ta, rốt cục lại nghênh đón một thiên tài bất khả tư nghị!

Đổi lại bình thường, Nhậm Thanh Sương quả quyết không có khả năng khích lệ Nhậm Thương Khung như thế. Nhưng ở trước mặt Tổ Mẫu, nàng không hề giữ lại.

Lão thái thái thản nhiên cười cười:

- Lão thân cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng nghĩ đến hắn là nhi tử của Đông Lưu, ta liền thản nhiên. Thanh Sương, chờ xem kịch vui a. Lão thân có một loại dự cảm, đường đệ này của ngươi, sớm muộn gì có một ngày, sẽ làm cho cả Vân La Thành sôi trào lần nữa!

Nhớ tới mười sáu năm trước, con thứ ba Nhậm Đông Lưu ngang trời xuất thế, tại Vân La thịnh hội lần trước một đường đi tới, lực áp quần hùng, thu được Nguyệt Hoa Huân Chương. Danh tiếng nhất thời vô lượng. Nghĩ đến có khả năng xuất hiện lần nữa trên người Tôn nhi, trong lòng lão thái thái liền dâng lên một cổ xao động không hiểu cùng chờ đợi.

Không bao lâu, Nhậm Thương Khung liền đem bảo đao đưa đến.

Lúc Lão thái thái cầm chặt chuôi đao, đã thấy phía trên chuôi đao có khắc một chữ "Lữ".

Lão thái thái tuy chưa từng thấy qua đao này, nhưng lại là người biết hàng.

- Hảo đao!

Lão thái thái nhẹ nhàng đem vỏ đao rút ra một ít, liền giống như có vạn đạo hàn quang bắn ra, khí tượng sâm nghiêm, Phong Vân khí khái không ngừng phun ra nuốt vào.

- Tốt!

Lão thái thái vỗ bàn một cái:

- Tốt! Có đao này trong tay, lo gì Lữ gia không đổi! Lữ gia từng nói: người có thể trợ giúp Lữ gia tìm về bảo đao tổ truyền, nguyện dùng một nửa gia sản tạ ơn. Hảo hảo hảo, ta đây liền định ngày hẹn với Lữ Vạn Thông.

Nhậm Thương Khung vốn định tự mình ra tay, âm thầm đem chuyện này làm thỏa đáng. Tận lực không đem bí mật tiết lộ ra ngoài. Hôm nay tình thế so với kế hoạch khác xa, vậy sẽ biến đổi một chút, do Tổ Mẫu đại nhân tự mình tọa trấn cùng Lữ gia đàm phán, lại càng thêm tiện lợi.

- Thanh Sương, ngươi phụ trách xử lý Đông Hải hậu sự. Tuy hắn phản bội gia tộc, chết không có gì đáng tiếc. Nhưng cuối cùng vẫn là tử tôn của Nhậm thị ta. Việc này hắn tuy có sai, nhưng hơn phân nửa là bị Tống gia bức hiếp. Nội tình trong đó, không cần nói cho các trưởng lão trong tộc biết. Nếu có ai nghi vấn, ngươi nói bọn họ trực tiếp tới hỏi ta!

Lão thái thái thời điểm lúc này cũng xuất ra nhất tộc chủ nhân phách lực.

- Vâng.

Từ trong phòng lão thái thái đi ra, Nhậm Thanh Sương cùng Nhậm Thương Khung song song mà đi. Trên đường đi nàng nhìn Nhậm Thương Khung không rời mắt.

- Tỷ, trên mặt ta có hoa sao?

Nhậm Thương Khung mỉm cười hỏi.

- Trên mặt ngươi không có nhưng trong lòng ngươi có. Tiểu tử, ngươi trong khoảng thời gian này mỗi sự kiện đều làm tốt như vậy. Thành thật khai báo, có phải hay không sau lưng có quý nhân tương trợ?

Về chuyện bảo đao này, Nhậm Thanh Sương không tin Nhậm Thương Khung vô ý có được.

Nhậm Thương Khung ngừng lại, bỗng nhiên vẻ mặt thành thật mà nhìn Nhậm Thanh Sương:

- Tỷ, mấy ngày nay bề bộn nhiều việc. Ngược lại là thiếu chút nữa quên rồi. Ta có một chút lễ vật muốn tặng cho ngươi.

- Cái gì?

Nhậm Thanh Sương ngẩn ngơ. Tiểu tử này lần trước đi nhà nàng, còn ôm một đống quà tặng, hôm nay tại sao lại muốn tặng đồ?

- Còn nhớ rõ ngày đó ở gia tộc phủ khố, ta chọn Ngưng Chi Thạch Lộ. Đã từng nói qua sẽ cho tỷ tỷ một kinh hỉ.

Nhậm Thanh Sương tức giận nói:

- Ngươi không làm ta tức giận là tốt rồi, có kinh hỉ gì nữa chứ?

Nhậm Thương Khung giả bộ ủy khuất:

- Tỷ a, trong lòng ngươi ta là người như vậy sao? Tỷ, ngươi có từng suy nghĩ, có một ngày ngươi sẽ đem những lọn tóc bên trái thoải mái để ra đằng sau không, đem tuyệt sắc dung nhan biểu hiện ra cho mọi người thấy, Vân La Thành sẽ có bao nhiêu thanh niên bị ngươi khuynh đảo?

Nhậm Thanh Sương lập tức nổi lên một tầng sương lạnh:

- Ngươi đang giễu cợt ta?

- Không không không, tỷ, ngươi đừng có hiểu lầm.

Nhậm Thương Khung nói xong vội đem hai cái lọ lấy ra:

- Đây là Ngọc Dung Hồi Xuân Lộ do ta luyện chế, có khả năng tái tạo sinh cơ, xóa bỏ các vết sẹo, rất công hiệu. Không quá bảy ngày, dung nhan tuyệt sắc của tỷ tỷ sẽ hồi phục như cũ.

Không đợi Nhậm Thanh Sương đưa tay lấy, đã trực tiếp nhét vào trong tay Nhậm Thanh Sương. Vừa chạy vừa nói:

- Tỷ, trước khi gia tộc kiểm tra đánh giá, ngươi tin ta, ta sáng tạo một cái kỳ tích cho ngươi. Lúc này, cũng giống như thế. . .

Nhậm Thanh Sương lúng ta lúng túng im lặng, nhìn bóng lưng Nhậm Thương Khung đi xa, bỗng nhiên trong lòng, một dòng nước ấm vô hạn bắt đầu khởi động, nhìn hai cái lọ trong tay, vành mắt không tự chủ có chút đỏ lên, lẩm bẩm nói:

- Xú tiểu tử, lại làm trò gì nữa đây. . .

   Trước   Sau