Phần mềm quản lý bán hàng RIC.VN

[Dịch] Bất Hủ Thần Vương

- Lê Thiên
   Trước   Sau      

Chương 40:Kinh biến liên tục, Thương Khung hiến kế


Nguồn: tangthuvien.vn

Nhậm Thanh Sương quả thật có lý do để lo lắng, bởi vì một trong bảy đại sản nghiệp của gia tộc Kim Kiếm Trang đã xảy ra chuyện, hơn nữa là xảy ra chuyện lớn.

Nhậm thị tổng bộ, lão thái thái biểu lộ vô cùng nghiêm túc. Mà ngay cả các nha hoàn theo lão thái thái từ nhà mẹ qua đây, lúc này cũng không dám lại gần để tránh rủi ro.

Bọn hắn phục thị lão thái thái nhiều năm như vậy, còn chưa từng thấy qua lão thái thái tức giận như thế. Cho dù là nghe được tin Tam gia Nhậm Đông Lưu gặp chuyện không may, lão thái thái tuy rất bi thương, nhưng cũng chưa từng có thần sắc như thế.

Nhậm thị gia tộc chưởng khống giả, giờ phút này hai mắt hơi khép hờ, gậy đầu rồng đặt ngang trên đầu gối, một đôi tay gắt gao siết chặt, phảng phất như đang kiềm chế sự tức giận trong lòng.

Bỗng nhiên, hai mắt lão thái thái mở lớn, nhìn thấy những đầy tớ kia nơm nớp lo sợ, bà than nhẹ một tiếng, phất tay áo:

- Các ngươi đều đi xuống đi.

Những hạ nhân kia lúc này như được đại xá, hướng ra ngoài đi nhanh. Mới vừa đi ra ngoài, đã thấy đại tiểu thư cùng Thương Khung thiếu gia từ ngoài cửa lớn tiến vào.

Trong lòng mọi người đều thở dài một hơi. Đại tiểu thư cùng Thương Khung thiếu gia đến, tâm tình lão thái thái sẽ khá hơn một chút.

Trên đường đi, Nhậm Thanh Sương đem chuyện đã xảy ra cùng Nhậm Thương Khung nói một lần.

Kim Kiếm Trang là nghiệp vụ mà Tứ thúc Nhậm Đông Hải phụ trách, ba ngày trước, Tứ thúc thần bí mất tích. Thẳng đến sáng hôm nay, một gã đại biểu của Tống thị gia tộc bỗng nhiên bái phỏng lão thái thái, còn cầm một phần khế ước cho lão thái thái xem.

Lão thái thái sau khi xem xong, thiếu chút nữa thổ huyết tại chỗ.

Khế ước này, chính là khế ước đem Kim Kiếm Trang chuyển nhượng cho Tống thị gia tộc. Chứng từ ghi rất rành mạch, nói Nhậm Đông Hải tại Tống thị gia tộc đánh bạc, đánh bạc đỏ mắt, dưới tình thế cấp bách, đem Kim Kiếm Trang thế chấp. Kết quả thua sạch sẽ.

Trên khế ước còn có dấu tay cùng chữ ký của Nhậm Đông Hải.

Giấy trắng mực đen, lão thái thái mặc dù muốn phản bác, nhưng lại không có lời nào để nói.

Lão thái thái cho người đi tìm Nhậm Đông Hải, kết quả căn bản tìm không ra. Lão thái thái sốt ruột phát hỏa, lại không thể triệu tập trưởng lão trong tộc cùng nhau thương nghị.

Nếu để cho trưởng lão trong tộc biết rõ việc này, gia tộc sẽ nảy sinh tranh đấu nội bộ ngay.

Bởi vậy trước hết để cho Nhậm Thanh Sương đi tìm Nhậm Thương Khung. Không biết như thế nào, sau khi sự tình xảy ra, lão thái thái trước tiên lại muốn tìm Nhậm Thanh Sương cùng Nhậm Thương Khung. Mà không phải là những người khác trong tộc.

Nhậm Thương Khung sau khi biết được ngọn nguồn, tuy khiếp sợ nhưng lại không chút kinh hoảng. Hắn biết rõ, tuy Nhậm thị gia tộc toàn lực áp chế tin tức, nhưng Tống thị gia tộc khẳng định cũng sẽ không ngồi chờ chết. Xem ra, Tống thị gia tộc là dùng chiêu tiên phát chế nhân.

Sau khi vào cửa, lão thái thái liếc nhìn Nhậm Thương Khung, bỗng nhiên con mắt khẽ động:

- Thương Khung, đoạn thời gian này không thấy, tu vi của ngươi tựa hồ lại có tinh tiến?

Nhậm Thương Khung cũng không giấu diếm:

- Ân, mấy ngày trước chăm chỉ khổ luyện nên có chút đột phá.

- Hảo một câu có chút đột phá. Rất tốt, không kiêu không nóng nảy, tiếp tục bảo trì. Vân La thịnh hội còn có nửa năm, Thương Khung, ngươi cũng không thể làm mất danh tiếng Nhậm thị chúng ta, kém phong thái năm đó của cha ngươi. Nhất là Tống Lam kia, nhất định phải đem nàng đánh bại! Hung hăng đả kích Tống thị gia tộc.

Nhậm Thương Khung khẽ khom người, trong miệng lại nói:

- Tổ Mẫu đại nhân, Tống thị gia tộc đã hết kiên nhẫn. Xem ra, chúng ta cũng phải ra chiêu.

Lão thái thái sắc mặt có chút trầm trọng, thở dài:

- Hôm nay Kim Kiếm Trang bị bọn chúng mưu đoạt, có giấy trắng mực đen, việc này rất khó giải quyết.

Không thể không nói, chiêu thức ấy của Tống thị gia tộc phi thường hung ác. Này hết thảy, đều đã thoát ly hoàn toàn quỹ đạo kiếp trước của Nhậm Thương Khung.

Từ sau khi phong ba của gia tộc được giải quyết, những chuyện này đều không có phát sinh ở kiếp trước. Nhậm Thương Khung tự nhiên không thể nào biết trước được.

Bất quá, giờ phút này Nhậm Thương Khung đã có toàn bộ kế hoạch.

Tống thị gia tộc tiên hạ thủ vi cường, như vậy cũng đừng trách Nhậm mỗ ta rút củi dưới đáy nồi. Nhậm Thương Khung vốn không có ý định đem Trảm Phong Vân bảo đao tiết lộ ra ngoài.

Hôm nay xem ra, tình thế so với kế hoạch đã khác, phải làm một ít điều chỉnh. Tống thị gia tộc xuất chiêu trước, việc này nên gấp không thể chậm trễ được.

Quyết định như thế, thời điểm định hướng Tổ Mẫu cùng Đường tỷ mở miệng, bỗng nhiên ngoài cửa nổi lên tiếng bước chân dồn dập, một gã tộc nhân thở hồng hộc chạy vào, ngữ khí phi thường lo lắng:

- Lão chủ mẫu, lão chủ mẫu, đã xảy ra chuyện, xảy ra chuyện lớn. . .

Tộc nhân bình thường, nếu như cùng lão thái thái ngang hàng, đều xưng nàng là chị dâu.

Nếu thấp hơn đồng lứa, lại không có trực hệ tử tôn, bình thường đều xưng nàng là chủ mẫu, ý tứ là nhất gia chi chủ.

Lão thái thái hai mắt lạnh thấu xương bắn về phía ngoài cửa, lại có đại sự gì? Nhậm thị gia tộc còn chưa tới mức cùng đường như vậy a?

Tên kia tộc nhân kia nhanh như chớp tiến đến, là một đầy tớ của Nhậm Đông Hải, người này vẻ mặt sợ hãi, không đợi thở lấy hơi, liền vội nói ra:

- Lão chủ mẫu, đã xảy ra chuyện. Tứ gia đã chết!

- Cái gì?

Lão thái thái siết chặt đầu rồng, thân thể không ngừng run rẩy.

Nhậm Thanh Sương cùng Nhậm Thương Khung nhìn nhau, đều từ trong mắt lẫn nhau nhìn ra một tia kinh ngạc.

Tứ thúc đã chết?

Tổ tôn ba người ánh mắt nhìn nhau, đều ẩn ẩn cảm thấy, Tống thị gia tộc chỉ sợ là ra đại chiêu.

. . .

Nhậm Đông Hải quý phủ, ở trong mật thất, vợ chồng Nhậm Đông Hải, cùng với một trai một gái, giống như bốn khúc thịt treo trên xà nhà.

Một nhà bốn người, toàn bộ treo cổ!

Mặc dù là cường ngạnh như lão thái thái, nhìn thấy tình cảnh bậc này, trong lòng không khỏi đau nhói, phảng phất như bị vật gì đập vào lồng ngực.

Một đôi con mắt giống như chim ưng nhìn thẳng đến bốn cổ thi thể, thật lâu mới hồi phục tinh thần:

- Đem bọn họ liệm trước đi, thi thể sau khi kiểm tra thì đem chôn.

Nhậm Đông Hải phản bội gia tộc, chết chưa hết tội.

Nhưng tuyệt đối không phải là chết như vậy! Hơn nữa, gia tộc không có lộ ra phong phanh gì, nên hắn không có bất kỳ động cơ nào để tự sát!

Liên hoàn chiêu, đây là liên hoàn chiêu của Tống thị gia tộc!

Nhậm Thương Khung liền sinh ra một cái ý niệm như vậy.

Không thể không nói, chiêu thức ấy của Tống thị gia tộc rất âm độc. Trước tiên cho lão thái thái xem khế ước, bởi như vậy, liền rất dễ dàng làm cho người ta cảm thấy, Nhậm Đông Hải một nhà là sợ tội tự sát.

Thứ nhất, có thể giết người diệt khẩu; thứ hai, có thể đem việc Nhậm Đông Hải thua Kim Kiếm Trang hóa thành thật!

Chỉ là, thủ đoạn của Tống thị gia tộc quả nhiên tàn nhẫn độc ác. Ngay cả Tứ phu nhân là con gái của Tống gia chủ, thời điểm nên hi sinh, tuyệt không do dự.

Thủ đoạn độc ác bậc này, quả nhiên là ít có.

Xem ra, Tống thị gia tộc quả nhiên là hung ác.

Nhậm Thương Khung tự nhiên sẽ không tin tưởng, vì Kim Kiếm Trang mà Tống thị gia tộc giết Tứ phu nhân. Tống thị gia tộc giết sạch một nhà, động cơ lớn nhất vẫn là diệt khẩu.

Thủ đoạn của Tống thị gia tộc phi thường xảo diệu. Từ thi thể mà xem, thật nhìn không ra nửa điểm sơ hở. Hết thảy dấu hiệu đều trở thành bằng chứng như núi, cả nhà bốn miệng, là thắt cổ tự sát.

Trong mật thất, ngoại trừ Nhậm Thương Khung sắc mặt thoáng hòa hoãn một chút, lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương hiển nhiên còn chưa phục hồi tinh thần lại.

Đến cùng vẫn là lão thái thái bình tĩnh trở lại trước, lạnh lùng nói:

- Tống Thanh Sơn a Tống Thanh Sơn, ngươi tính toán rất chu đáo, chẳng những muốn mưu gia sản của tộc ta, còn giết con ta. Không tệ, Đông Hải phản bội gia tộc, chết chưa hết tội, nhưng còn chưa tới phiên Tống thị gia tộc ngươi động thủ! Huyết cừu này, lão thân nhất định sẽ trả lại cho ngươi gấp mười lần!

Nói xong lại hướng Nhậm Thanh Sương nói:

- Thông tri các trưởng lão trong tộc, chuẩn bị thảo phạt Tống thị gia tộc!

Nhậm Thương Khung trong lòng khẽ động:

- Chậm đã.

Lão thái thái ánh mắt lăng lệ nhìn chằm chằm vào Nhậm Thương Khung:

- Thương Khung, ngươi có lời gì nói sao?

- Tổ Mẫu đại nhân. . .

Nhậm Thương Khung khẽ khom người, tiến lên một bước, nói:

- Tứ thúc đã chết, hắn phản bội gia tộc, việc này không thể vạch trần? Cũng không thể để cho những trưởng lão chi thứ kia biết được. Nhưng, Tứ thúc chung quy vẫn là con cháu Nhậm thị, dù có muôn vạn sai lầm, cũng không tới phiên Tống gia tới giết hắn. Huống hồ Tứ thúc tính cách nhu nhược, cái gọi là phản bội, hơn phân nửa là bị Tống gia bức hiếp. Kể cả khế ước này, tám chín phần mười cũng là bức ép. Thù này không báo, chính là sỉ nhục của Nhậm thị! Chỉ là hôm nay Tống thị gia tộc đã tiên hạ thủ vi cường, chúng ta nếu như hành động thiếu suy nghĩ sẽ rất bất lợi. Chúng ta cứ coi như Tứ thúc thua Kim Kiếm Trang, sợ tội tự sát. Khoản sổ sách này, chúng ta tính toán một lần, cũng nên cùng Tống gia lấy lại cả vốn lẫn lời, một lần đòi hết!

- Hừ, nếu như thế? Chẳng lẽ cứ như vậy đem Kim Kiếm Trang giao cho bọn chúng? Hôm nay Đông Hải đã chết, khoản sổ sách này, trực tiếp coi như không khí, xem Tống gia có thể làm gì được ta?

Lão thái thái tức giận nói.

Nhậm Thương Khung ngược lại không vội cãi lại, mà bình tĩnh nhìn qua lão thái thái. Hắn biết rõ, lão thái thái sau khi trút hết lửa giận sẽ để cho hắn nói tiếp.

Quả nhiên, lão thái thái quải trượng dừng lại:

- Ngươi có nói hết ý của ngươi đi.

Nhậm Thương Khung lúc này mới gật đầu:

- Tổ Mẫu, Kim Kiếm Trang này, coi như một chút tiền vốn, tạm thời để cho bọn họ cầm lấy mà đi cao hứng. Đối với Tống gia, chúng ta không cần vận dụng thủ đoạn quỵt nợ để đối phó? Tôn nhi cam đoan, Kim Kiếm Trang này, rồi sẽ có một ngày, Tống gia sẽ ngoan ngoãn đưa tới cửa, xin Tổ Mẫu đại nhân ngài thu hồi lại!

- Hả?

Lão thái thái cùng Nhậm Thanh Sương đồng thời động dung.

Nhậm Thương Khung không nhanh không chậm, bảo trì giọng điệu bình tĩnh nói tiếp:

- Tôn nhi ở đây có một kế rút củi dưới đáy nồi, trực tiếp đoạn gốc rễ của Tống gia. . .

Nhậm Thương Khung vừa nói xong, sắc mặt lão thái thái vốn đang âm trầm, thoáng cái trở nên tươi sáng hơn, mắt lộ ra vẻ khó tin, nhìn cháu trai mình chẳng khác nào yêu nghiệt, trong lúc nhất thời đầu óc cơ hồ nghĩ không được chuyện gì!

Ngay lúc này, bên ngoài một gã tộc nhân lại đây bẩm báo:

- Chủ mẫu đại nhân, Tống gia phái người đến đòi Kim Kiếm Trang. . .

Nhậm Thương Khung nghe vậy, khóe miệng tràn ra một tia mỉm cười nhàn nhạt.

   Trước   Sau